===> Who can say for the certain. Maybe you’re still here...
"Anh ơi, anh mua 100 bông hoa hồng cho em nhé!"
"Để làm gì chứ? Em không thích hoa hồng kia mà…"
"Nhưng em muốn cắm hoa hồng quá."
"Thôi nào, anh sẽ mua hoa tặng em. Nhưng chỉ một bông thôi"
"Tại sao lại thế? Em sẽ share nửa tiền hoa với anh, ok?"
"Tiền nong không phải vấn đề với anh, em biết mà. Nhưng anh chỉ muốn tặng em một bông thôi."
"Không được mà.100 bông là 100 bông chứ. Anh tặng em đi. Tặng em 100 bông hoa đâu có nghĩa anh sẽ là người yêu em."
Em
ngang ngạnh lắm. Muốn gì là làm bằng được. Không thèm đếm xỉa đến việc
người khác nghĩ gì hay sẽ gây ra rắc rối gì. Em muốn có 100 bông hoa,
anh đành phải mua 100 bông hoa cho em. Em thì lúc nào cũng cười cười “Ơ
sao mà anh chìu em thế?”. Không chìu em sao được, khi mà ông trời sinh
ra em đã quá bướng bỉnh và ngốc nghếch đến mức thông minh rồi.
===> I feel you all around me. Your memory’s so clear...
Em
làm phiền anh lắm đấy, cô ngốc. Bây giờ trong phòng anh vẫn cứ thoang
thoảng mùi hoa hồng leo. 100 bông hoa chứ ít à. Sao lúc đấy anh lại lỡ
miệng nói ra anh thích hoa hồng leo nhỉ? Để một trưa hè nóng bức, anh
vừa về đến nhà, chưa kịp ngồi mát thì đã nghe thấy giọng em í ới. Em ôm
cả một bó hoa, thản nhiên nhét vào tay anh “Tặng anh này”. Em huyên
thuyên một hồi. Em không thích nợ nần anh, anh tặng em 100 bông hoa
hồng rồi thì em cũng muốn tặng lại anh. Em đi trên đường vô tình thấy
hàng hoa có bán hồng leo, thế là mua luôn cả chỗ hoa đấy của người ta.
Và em tặng anh. Anh nhìn chỗ hoa mà chỉ muốn bó tay bó chân em lại cho
bớt loăng quăng đi. Anh đã phải ngồi chiến đấu cắm cho xong chỗ hoa
trong cả sự táy máy và nói nhiều không ngừng của em. Mệt phờ. Nhưng anh
thích. Anh thích mùi của hoa hồng leo, anh thích cái vẻ đẹp không bình
thường như những bông hoa khác của hồng leo.Và anh thích em, thích cái
cách em nhớ những sở thích vụn vặt của anh và thực hiện nó một cách trẻ
con rất cố tình.
Anh chỉ không thích cái cách em nhìn anh cười “Chúng ta không phải là người yêu. Nên em không muốn nợ nần gì anh”.
===> Deep in the stillness. I can hear your speak...
Em
ở cạnh anh được bao lâu rồi nhỉ? Nếu nói là quen nhau thì phải được đến
hai năm rồi đấy chứ. Nhưng thời gian thân nhau, thời gian ở cạnh nhau,
thời gian anh bắt đầu bị em “hành hạ” (như cái cách em vẫn ngúng nguẩy
hay nói) bằng những cú điện thoại bất chợt vào những lúc khó ngờ, thời
gian anh “bị” em tha đi khắp phố phường Hà Nội, lôi kéo làm đủ trò ngốc
nghếch và dở hơi cùng em, tính ra mới chỉ 5 tháng. 5 tháng, có biết bao
là kỷ niệm – em hay nói thế khi hai đứa ngồi cạnh nhau trên hành lang
nhà em nhìn xuống đường.
Ấn tượng nhất của anh về em là nói
nhiều. Em nói suốt, nói khắp nơi, nói đủ thứ chuyện, nói không mệt. À
đấy, em nói thì em không thấy mệt nhưng người khác nghe thì thấy mệt
đến mức chả muốn chết. Nhưng nếu em im lặng, dù chỉ ba phút thôi, cũng
đủ làm người khác thấy sợ. Anh sợ.
Anh sợ những hôm em gọi điện
thoại cho anh, chỉ nói “Anh à” rồi im lặng, đôi khi mới có tiếng rấm
rứt trong ống nghe, đủ để thông báo với anh rằng “Em đang khóc”
Anh
sợ cả tiếng im lặng của em hôm anh rời Hà Nội. Em gọi điện thoại, gần
như hét lên “Anh đi rồi đấy à? Anh bỏ em rồi đấy à? Anh đi mà không nói
với em một câu thế này đấy à?”. Rồi em im lặng. Thậm chí cả một tiếng
nấc cũng không có. Anh mệt nhoài “Nghe này, anh đi rồi anh sẽ về. Em
phải bình tĩnh, chỉ cần em bình tĩnh và ngoan ngoãn là được, nghe
không? Anh sẽ về”.Em cúp máy. Tiếng “cạch” cộc lốc. Anh thở dài…
===> You’re still an inspiration. Can it be...
Để
anh nhớ lại xem nào. Em có xinh không nhỉ? Em không xinh. Em chỉ cao
thôi. Chiều cao và cái cách đi cách đứng cách hành động của em đủ khiến
nhiều người phải quay lại nhìn em. Thế là em cũng thu hút ra phết đấy
chứ.
Để anh nhớ lại xem nào. Em có dễ thương hay đáng yêu không?
Chà, em sẽ hét ầm ĩ nếu anh dùng hai tính từ này với em mất. Con gái
thì ai mà chả thích được khen dễ thương với đáng yêu chứ. Nhưng em
thích được khen là cá tính và hâm nhiều hơn. Em cũng tự nhận đúng bản
chất của mình đấy chứ. Anh biết, em sống mạnh mẽ lắm, em truyền sức
mạnh của em cho bao nhiêu người, biết bao nhiêu người mắc chứng trầm
cảm được em đưa tay kéo lại với cuộc sống yêu thương, biết bao nhiêu
người rơi ngã được em đưa tay đỡ dậy. Em truyền sức mạnh của em cho bao
nhiêu người, cho cả anh nữa. Nên anh mới thích gọi em là hâm. Cái sức
mạnh em truyền đi, không biết với người khác thì như thế nào, chứ với
anh, chỉ toàn là những hành động ngốc xít. Ngốc xít đến mức khiến anh
bật cười đứng lên quên mất là mình vừa thất bại.
===> Are you gently sleeping. Here inside my dream...
Hôm
nay em đẹp lắm. Đẹp như một thiên thần. Em mặc chiếc váy đầm màu trắng
có ruy băng đỏ - cái váy em may mất hai tuần theo đúng mẫu váy cưới
trắng thật nhiều ruy băng đỏ mà em đã từng khoe với anh là em rất
thích. Em đang mặc chiếc váy mà em thích nhất, em đang mặc chiếc váy mơ
ước của em : váy cưới trắng ruy băng đỏ. Tóc em xõa dài, xoăn nhẹ
nhàng. Tay em cầm một bó hồng đỏ. Miệng em cười rất xinh. Em đẹp lắm!
Hôm
nay em đẹp lắm. Vẻ đẹp của em lan tỏa khắp không gian. Những người
trong căn phòng này, những người đứng cạnh em, cả anh nữa, đều thấy
mình thật đẹp. Phụ nữ mặc váy trắng. Đàn ông mặc vest trắng. Họ cài một
bông hồng đỏ trên áo. Anh cũng thế. Em đẹp lắm. Ai cũng đẹp.
Tiếng nhạc. Bài hát em thích nhất. Bài hát đám cưới của em. To Where You Are của Josh Groban.
Em
buồn cười lắm, trẻ con lắm. Anh đứng cạnh em mà anh cứ cười mãi. Em mới
mười bảy tuổi thôi đấy, thế mà em đã rủ rê được anh tưởng tượng về đám
cưới rồi. Em bảo em thích làm cô dâu lắm. Nhất định em sẽ là một cô dâu
xinh đẹp anh à. Em sẽ may một chiếc váy cưới trắng với thật nhiều ruy
băng màu đỏ. Chú rể của em sẽ mặc một bộ vest trắng cài hoa hồng đỏ.
Đám cưới sẽ tổ chức trong một khu vườn thật nhiều cây và có hồ nước.
Mọi người đến dự sẽ mặc đồ trắng hết, à, cả cài hoa hồng đỏ nữa. Đám
cưới của em sẽ tòan màu trắng thôi. Mọi thứ và mọi người. Em sẽ dùng
hoa hồng và ruy băng đỏ để trang trí. Tất cả sẽ thật đơn giản và thật
đẹp, anh nhỉ. A, còn nữa, em sẽ mời ban nhạc, chơi những bản nhạc đám
cưới hay nhất, trong đó nhất định phải có bài hát em thích nhất To
Where You Are của Josh Groban. Ui, sao mà em thích đám cưới thế.
Em
buồn cười lắm, em trẻ con lắm. Anh đứng cạnh em mà anh cứ cười mãi. Em
nhìn xem này, mọi thứ đang đúng như em mong muốn nhé, mọi thứ đúng như
em sắp sẵn nhé. Em nhìn đi. Anh đang nhìn em đấy. Anh muốn em nhìn cùng
anh. Anh đã ở cạnh ngày hôm nay mà, em muốn anh ở cạnh em ngày hôm nay
mà. Em đang cười này. Thế sao em không mở mắt ra? Em đang mặc váy cưới
này. Thế sao em không đứng dậy nhảy cùng anh bản nhạc mà em thích nhất?
Em mở mắt ra đi. Và em đừng nằm đấy nữa. Em nghịch ngợm lắm cơ mà, sao
hôm nay em không loăng quăng khắp nơi nữa?
Anh cười đau xót.
Nhìn xung quanh mà xem, nhìn khung cảnh, nhìn những con người xung
quanh mà xem. Em sắp xếp mọi thứ thật quá chu toàn. Chiếc váy cưới
trắng ruy băng đỏ thật hợp với chiếc hộp to màu trắng mà người ta vẫn
gọi là quan tài. Em nằm trong đấy, thật hợp làm sao...
Thế này mới đúng ý em sao?
===> And isn’t faith believing. All power can’t be seen...
- Anh này, anh sẽ khóc chứ, nếu em chết?
- Ừ, anh sẽ khóc!
Lúc
em hỏi anh câu đấy, anh gần như không nghĩ gì. Chỉ là một thoáng suy
nghĩ lướt qua đầu anh. Một thoáng đủ dài để anh cảm thấy rằng nếu không
có em, anh sẽ đau như thế nào. Đau và khóc. Anh sẽ khóc nếu em chết.
"Tại sao anh lại khóc, nếu em chết"
"Vì anh mất em"
"Anh
đừng khóc chứ , dù thế nào, em không tốt đến mức đáng để anh khóc đâu.
Em chết, nghĩa là em bỏ anh. Em bỏ anh, nghĩa là em không tốt"
Em không tốt. Vì em bỏ anh. Em bỏ anh. Vì em chết…
Ba dòng chữ cuối cùng em viết cho anh.
Anh
đừng khóc. Em có nhìn thấy không, anh đang đứng cạnh em, đang nhìn
xuống gương mặt lạnh băng vẫn ánh lên nụ cười của em. Và anh không
khóc. Không một giọt nước mắt. Kể từ lúc anh biết tin em không còn trên
cõi đời này nữa.
- Pie, Janie đâu? Sao mấy hôm nay không thấy nó qua chơi?
- Nó ... chết rồi
-
Thằng điên! Mày đùa đấy à? Hay là chúng mày chia tay? Có chia tay thì
mày cũng đừng độc mồm độc miệng như thế. Chúng mày dù chưa là người yêu
thì cũng gắn bó với nhau mấy tháng rồi, chia sẻ nhiều việc rồi.
- Em nói thật. Janie chết rồi.
- Đừng đùa. Nó. ... làm sao mà chết được.
- Em nói thật. Janie chết rồi. Tự tử.
- Đừng đùa nữa. Mày làm tao phát điên. Hôm vừa rồi nó sang đây vẫn còn vui vẻ yêu đời lắm mà.
Anh
chỉ im lặng. Em bảo anh nên nói gì? Alex túm lấy áo anh, hỏi như điên
loạn. Anh ta cũng không chấp nhận cái tin em đã không còn.
Ai nghe tin em chết cũng bàng hoàng. Ai mà tin được chứ? Em được bầu là người yêu cuộc sống nhất quả đất kia mà.
===> As my heart holds you. Just one beat again...
Đám
tang em. Đông người lắm. Rất nhiều, rất nhiều. Những người họ hàng,
những người bạn cùng lớp, thày cô giáo, hàng xóm, bạn thân của em từ
hồi còn nhỏ, những người bạn chỉ quen qua YM và blog. Đông lắm. Nhiều
người khóc. Mẹ em, bà em, cô em, các chị gái em khóc ngất trên chiếc
hộp đựng em.
Anh đứng cạnh em. Sao anh cười nhiều vậy? Anh chỉ
muốn đập vào cái hộp này, đánh thức em dậy. Màu trắng của những bộ
vest, những tấm áo, những tấm vải, màu đỏ của hoa và ruy băng, bản nhạc
trầm. Tất cả. Vừa lòng em chưa? Cả anh nữa. Vừa lòng em chưa? Anh đang
mặc bộ vest màu trắng cài hoa hồng đỏ. Vừa lòng em chưa? Rất nhiều
người ở cạnh em giờ phút này. Rất nhiều người khóc. Vừa lòng em chưa?
Vừa lòng em chưa?
Rất nhiều người không khóc. Bố em, ông nội em,
hai người đàn ông của đời em đang đứng lặng cạnh anh. Ba ngày rồi. Từ
ngày người ta vớt được thi thể em từ biển, từ khi họ nắm lấy bàn tay
nhỏ bé gầy guộc và lạnh buốt của em lần cuối, từ khi em được đưa vào
cái hộp màu trắng này, họ vẫn lẳng lặng như vậy. Em à, họ không khóc.
Em luôn gọi họ là người đàn ông của đời em, là trụ cột của em và gia
đình em. Mọi người nói họ thật là bình tĩnh, khi mà tất cả suy sụp, họ
vẫn hoàn thành trách nhiệm trụ cột của mình : lo cho em một cái đám
đúng như những gì em đã viết trong lá thư cuối gửi họ. Họ không khóc.
Trước khi chết, em có hỏi họ câu hỏi đấy không? Trước khi chết, em có
hỏi họ “Nếu con chết, bố và ông có khóc không?” không?
Anh không thấy họ khóc. Những ngón tay họ bám rất chặt vào cái hộp đựng em.
Rất nhiều người không khóc. Anh biết, em đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho họ.
"Pie,
có điều này, mình nghĩ nên nói với cậu. Janie.... đã có ý định tự tử từ
trước. Trong thời gian cậu không ở Hà Nội, có một lần nó đến và nói với
mình “Mày có hiểu thế nào là cảm giác đi ra biển, đi ra xa mãi xa mãi
cho đến khi chân không chạm đất và người như lơ lửng thành Khói
không?”. Lúc đấy, mình đã đoán ra nó định làm gì. Janie bị trầm cảm, từ
lâu rồi. Cũng có lần nó phải đến bác sĩ. Nhưng lần này thì không, nó cứ
khăng khăng nó ổn. Mình cũng tin nó ổn, nhất là sau khi cậu trở về.
Nhưng thật kì lạ, cái ý nghĩ về một ngày nó hóa thành Khói cứ ám ảnh
mình..."
Anh cá là em biết người nói câu đấy là ai. Juny. Cô ấy
đến với em từ lúc người ta tìm thấy em. Lúc ấy cô ấy có khóc, khóc lặng
lẽ. Sau đó, đột nhiên cô ấy lấy tay gạt mắt, đứng dậy, và lẳng lặng
giúp gia đình em chuẩn bị tang lễ. Anh đã nghĩ đấy cũng chỉ xuất phát
từ bản chất ít nói của cô ấy. Nhưng hóa ra, có lẽ không phải.
"Janie
nói với mình cái ý nghĩ tự tử đột nhiên làm cho nó thấy khỏe mạnh hơn.
Nó nói nó chết đơn giản vì cảm thấy đến lúc chết rồi. Không vì bất cứ
sự mệt mỏi nào từ cuộc sống hay những mối quan hệ. Nó nói nó chết vì nó
đã cảm thấy bình yên. Nó đã làm những gì nó muốn. Nó bắt mình sống thay
phần nó. Nhìn nó mà xem, nó hạnh phúc như thể trong một đám cưới vậy..."
Và Juny òa khóc. Cuối cùng, sau ba ngày, cô ấy cũng đã khóc. Để tiễn đưa em.
-
Cậu là Pie, đúng không? Cậu còn nhớ chị không? Một lần, Janie và cậu đã
đi cafe cùng chị. Con bé ấy... nó thương cậu rất nhiều, nó thường xuyên
kể với chị về cậu.
- Tại sao chị không khóc, Lulla?
- Nó
đã nói với chị. Tất cả. Cái cảm giác đi ra biển và biến thành Khói. Nó
hỏi : nếu nó chết, chị sẽ không ngạc nhiên đúng không? Có lẽ đúng thế
thật. Chị rất tiếc, chị nói câu này, có lẽ cũng là điều Janie muốn chị
hiểu : người mâu thuẫn như Janie, việc tự tử chẳng phải là điều đột
ngột. Con bé sống hết mình quá. Vì sống hết mình nên sự sống và cái
chết luôn song hành cùng nhau.
- Thôi, chị đừng nói nữa.
-
Hôm nay, chị mang lan tiêu đến. Những bông hoa màu vàng. Con bé thích
màu vàng, em biết không? Nhưng đến đây, chị để ra ngoài. Màu vàng ấy,
có lẽ nên dành tặng nó lúc nó còn sống. Đáng lẽ ra.....
Và Lulla khóc. Cuối cùng, những giọt nước mắt không chịu nổi nữa mà òa ra ngoài cái vẻ bình thản từ đầu của chị. Để tiễn đưa em.
Nhưng anh vẫn không khóc. Anh cũng là người đã được em chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, đúng không? Thế nên anh mới không khóc.
Không khóc vì đã được chuẩn bị tinh thần? Hay vì không biết phải khóc thế nào cho em tỉnh dậy?
Em vẫn thường nói :
“ Khi người ta đau quá, người ta sẽ không khóc nổi nữa đâu ”
===> I cherish all you gave me. Everyday...
Tại
sao em lại chết ở biển? Em nói em sợ biển kia mà? Em sợ cái mênh mông
của biển như muốn nuốt chửng cả con người ta kia mà? Sao em lại chết ở
biển?
Anh không hiểu về em. Không hiểu rất nhiều điều. Không hiểu về cả việc em đột nhiên bỏ đi như thế
Hay
là em trả thù anh? Trả thù việc anh để em lại Hà Nội ba tuần. Nhưng anh
xa em chỉ ba tuần, chỉ ba tuần thôi. Còn bây giờ, sau ba tuần nữa, em
có trở về không, Janie?
Anh chỉ hiểu một điều : tại sao em hút thuốc .... Giờ thì anh đã hiểu.
===> Cause you are my forever love. Watching me from up above...
Anh
đành công nhận em là một cô gái thông minh, một người phụ nữ chu đáo.
Em viết rất nhiều thư, cho rất nhiều người, nói rất nhiều, căn dặn rất
nhiều. Gia đình em, những người bạn của em chẳng khó khăn gì để thu sắp
mọi thứ sau khi em ra đi. Em xây dựng cả một đám tang cho mình, em gửi
đi những gì còn lại của em, em viết lời chào tạm biệt tất cả mọi người.
Có ai tốt như em không?
Anh vào blog của em. Blog màu trắng,
font chữ màu đỏ. Theme của em là hình em trên bãi cỏ xanh rì đang
nghịch đôi giày màu đỏ dưới nắng. Rất nhiều comment khen theme em đẹp.
Rất nhiều comment hỏi em đâu. Rất nhiều người chưa biết em thật sự ra
đi. Blast em để đơn giản “ I’m gone.”. Nhiều comment gọi em quay về.
Dòng About me đơn giản “em muốn ra biển làm Khói”. Dòng Quotes đơn giản
“đêm tàn và ngày lên… em vẫn sống bằng niềm tin đã có”. Ai cũng tin em
còn sống. Ai cũng không hiểu ước muốn ra biển làm Khói của em. Ai cũng
nghĩ em vẫn còn sống. Ai cũng gọi em. Có ai gọi được người đã chết quay
về?
Gần 200 entry bị em xóa bỏ từ bao giờ. Còn lại một entry duy
nhất. Bài “Biển Cạn”. Khi em đi, em nghe “Biển Cạn”. Khi em đi, em muốn
người ta “To Where You Are”
===> And I believe that angels breath. And that love will live on and never leave...
Anh
vẫn đang nghe “To Where You Are”. Anh đang ngồi trên tầng cao nhất mà
chúng ta có thể cùng nhau trèo lên – nơi lần cuối cùng anh ngồi với em.
Nhìn lên trời thấy rất nhiều sao. Nhìn xuống đất cũng thấy rất nhiều
sao. Em bảo em yêu Hà Nội, yêu tất cả những gì thuộc về Hà Nội. Mọi thứ.
Anh
đã mất cả ngày ngồi ở rất nhiều hàng cafe, ngồi nhìn ra cửa sổ và ngắm
Hà Nội theo cái cách mà em vẫn thường làm. Anh đã ngồi cả buổi chiều ở
Gloria Jean’s để vẽ tranh đường phố như em vẫn thường làm. Và bây giờ,
anh đang ngồi trên một nơi rất cao và nhìn xuống như em vẫn ước sẽ làm
cùng anh.
Anh thắp nến. Đủ 100 ngọn nến. Lung linh. Đẹp lắm…
Anh cầm con gấu bông nhỏ em may cho anh. Khi nào anh buồn, hãy ôm nó, như ôm em, anh nhé.
Anh mang theo 100 bông hồng leo. Thơm lắm.
Trên
tay anh bây giờ là một đôi nhẫn. Em đã làm mất đôi vòng bạc của bọn
mình (mãi bây giờ anh mới biết em lén giấu nó đi để mang cùng em lên
thiên đường). Anh mua đôi nhẫn này, bằng vàng trắng hẳn hoi nhé. Chắc
em sẽ thích lắm. Anh định sẽ đeo vào tay em, chờ em lớn một chút nữa,
rồi sẽ đi may cả váy cưới trắng ruy băng đỏ. Anh đã định như thế.
Bản nhạc “To Where You Are” vẫn đang vang lên trong không gian.
Em
có ở trên thiên đường không nhỉ? Chắc là có. Thế ở trên cao thế này, em
có nhìn thấy anh không nhỉ? Thế ở trên cao thế này, anh có đến được chỗ
em không?
Những bước chân đưa anh ra xa dần, xa dần. Không
phải là biển. Nhưng anh vẫn muốn tiến vào cái không gian mênh mông
trước mắt ấy, cái không gian phía trên là những ngôi sao và phía dưới
cũng là những ngôi sao. Anh muốn nhìn thấy nụ cười em. Như nhìn thấy
những ngôi sao.
Xa thêm một chút nữa. Xa thêm một chút nữa. Anh có thể chạm được vào em?
Giọng Josh Groban. Mùi hoa hồng thơm. Con gấu bông.
Và em. Cười. Nụ cười hệt như anh nhìn thấy em lần cuối trong chiếc hộp màu trắng. Mãn nguyện.
Anh
ơi. Với em, thế là đủ. Anh vẫn hay trách em là người tham vọng và hay
ôm đồm. Anh trách em thích làm khổ mình. Nhưng ở cạnh anh, em nhận ra
biết đủ là đủ. Giống như tình cảm của chúng ta vậy. Anh sẽ không giận
em chứ nếu em nói : với em, cuộc sống này thế đã là quá đủ.
Anh nhìn
quanh. Một mình anh. Nhưng sao anh vẫn cảm thấy em ở gần đây, rất gần.
Ôm chặt lấy anh khi anh chới với muốn buông mình rơi.
===>
Fly me up to where you are. Beyond the distant star. I wish upon
tonight. To see you smile. If only for awhile. To know you’re there. A
breath away’s not far. To where you’re
Anh
ngồi trước ngôi mộ của em. Vẫn còn rất nhiều những vòng hoa trắng và
những bông hồng đỏ. Anh nhìn thấy cả một giỏ lan tiêu màu vàng rất đẹp.
Anh nhìn thấy cả một con ốc biển rất to đặt ngay trên mộ.
Bố em đến, cùng với ông nội em.Họ đặt trên mộ em một con gấu bông rất to. Bố em quỳ xuống bên cạnh anh.
"Khi
còn sống, con bé rất thích gấu bông. Một tuần trước khi nó ra đi, nó
chạy đến, ôm chầm lấy bác và tíu tít “Bố à, lâu lắm rồi bố không tặng
con một con gấu bông nào đấy nhé”. Sắp sinh nhật nó, vậy mà..... Ai
mang hoa lan tiêu đến thế này? Màu vàng, con bé thích lắm đây."
Và bố em khóc. Anh nhìn lên, nước mắt của ông em cũng rơi ra từ bao giờ. Anh im lặng...
Anh
à, cuộc sống có nhiều lựa chọn, dù thế nào đi chăng nữa, anh cũng hãy
chọn niềm vui và yêu thương, anh nhé. Hãy tin rằng chúng ta sẽ ổn. Hãy
sống tốt, anh nhé. Phải sống đấy, dù sống khó khăn, vất vả, sống đau
khổ hay mệt nhọc, nhất định phải sống, anh nhé. Để hái hoa bồ công anh
cho em. Anh biết mà, một mình anh biết, em thích hoa bồ công anh.
Lời của gió hay lời của em?....
===> I know you’re there. A breath away’s not far. To where you’re.
Trên mộ em, anh đã khóc.
Những bông hoa bồ công anh, cuối cùng, cũng đã tung mình theo gió.
Vì sao?
Vì anh yêu em!
0 Comment:
Đăng nhận xét
Dùng những mã code này để có thể cài hình ảnh , nhạc.. vào phần comment
Hình ảnh ==> [img]URL[/img]
Youtube clip ==> [youtube]URL[/youtube]
Nhạc của Tui ==> [nct]URL[/nct]
Link TEXT ==> TEXT
TEXT