Chiếc lá tả tơi cứ rụng đầy
Người người hối hả, về đâu đó
Chỉ có riêng tôi, đứng chốn đây,
Chẳng biết chiều nay đã bao chiều
Lang thang vô định trong cô liêu
Từng cơn gió nhẹ, từng cơn gió!
Giá buốt con tim biết bao nhiêu!
Chiếc ghế bên đường vẫn nằm trơ
Không biết ở đó tự bao giờ
Ngày qua tháng lại trong mưa gió
Một mình ghế thôi cứ trơ vơ
Hàng cây bên đường cũng xác xơ,
Đông về lạnh buốt chẳng ai ngờ
Từng bước chân lặng, đi trong gió
Đôi mắt u hoài, phía trời mơ.
Xa quá ai ơi! vạn dặm đường
Nhớ quá ai ơi! một người thương
Bên đây, bên đấy, luôn trong ngóng
Phố nhỏ chiều nay cứ vấn vương
Một xe, một bóng cứ bước thầm
Ngày qua tháng lại rồi đến năm
Cầu trời cho mơ, sớm tròn mộng !
Sợ quá đêm sầu, nhớ xa xăm.
Chạng vạn trời đêm đã xuống dần
Tôi vẫn lang thang, bước bâng khuâng,
Ngọn đèn nhà ai sáng leo lét
Phải chăng tình mình, hởi tình nhân
Nhành hoa ti_gon rụng rơi đầy
Từng cơn gió nhẹ, hoa bay bay
Gió ơi! cầu xin đừng thổi nữa
Lòng đà lạnh lắm, gió có hay?!
0 Comment:
Đăng nhận xét
Dùng những mã code này để có thể cài hình ảnh , nhạc.. vào phần comment
Hình ảnh ==> [img]URL[/img]
Youtube clip ==> [youtube]URL[/youtube]
Nhạc của Tui ==> [nct]URL[/nct]
Link TEXT ==> TEXT
TEXT